Mùa hè xanh 2017 – Cảm xúc của một chiến sỹ tình nguyện trước chuyến đi dài ở miền đất mới

by / Wednesday, 28 June 2017 / Published in Mùa hè xanh, Nổi bật, Phong trào Đoàn
LogoMHX17

Hè này, tôi có hẹn với chiếc áo xanh tình nguyện…

Tôi từng đọc ở đâu đó người ta có viết rằng “tuổi trẻ, nếu không sống hết mình thì sau này, sẽ có nhiều hối tiếc.”  Tôi không biết “sống hết mình” là sống như thế nào bởi chưa có một định nghĩa thống nhất nào dành cho nó cả. Nên tôi nghĩ, sống như thế nào để được gọi là sống hết mình âu cũng là một sự lựa chọn. Với tôi, sống hết mình là đem hết sức lực của bản thân để đóng góp một phần, dù là nhỏ bé, cho cộng đồng, cho xã hội. Và tuổi trẻ của tôi, khi đang là sinh viên, tôi chọn khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện. Hè này, tôi lại có hẹn với nó.

LogoMHX17

Cũng như những bạn sinh viên tình nguyện khác, chiến dịch tình nguyện mùa hè xanh là một lựa chọn cho những tháng ngày mùa hè của tôi, một chuyến đi mang đến nhiều cảm xúc. Đi để biết mình còn trẻ, để xây đắp những kí ức thuở sinh viên…

Nhưng tôi là một tình nguyện viên lần đầu tiên tham gia chiến dịch mùa xanh nên trong tôi có những cảm xúc thật khó tả.

Tôi nhớ lúc đăng kí hồ sơ, rồi lúc đi phỏng vấn, tôi sợ mình không đủ điều kiện để được chọn, tôi sợ mình không được đi, sợ mình không đủ khả năng để rồi phải bỏ lỡ chuyến đi này. Nhưng rồi đến ngày công bố danh sách tình nguyện viên tham gia chiến dịch, tên của tôi đã nằm trong danh sách… tôi vui sướng vô cùng! Với tôi, chuyến đi này do bản thân tự nguyện tham gia chứ không vì thấy người ta đi rồi mình cũng đi theo.

Tôi rất băn khoăn không biết mình phải đem theo những vật dụng gì, bao nhiêu mới là đủ. Nhưng tôi nghĩ, mùa hè xanh cũng giống như bao hoạt động tình nguyện khác, thứ chúng ta cần, đâu phải chỉ là những vật dụng cá nhân để được sống đủ đầy như ở nhà được. Mỗi chuyến đi tình nguyện, tôi nghĩ mình nên dành một không gian lớn nhất trong hành trang mang theo đó chính là sức trẻ, lòng nhiệt huyết, sự quyết tâm và một tinh thần luôn hăng hái trong mọi thời điểm. Bởi khi tôi chỉ là một cô sinh viên bé nhỏ, tôi chẳng thể giúp người khác bằng vật chất như những người khá giả khác. Tôi chỉ mong mình có thể cống hiến sức trẻ để làm cho cuộc sống này trở nên tươi đẹp hơn, được thế là tôi đã vui lắm rồi!

Tôi luôn hy vọng trong chuyến đi này, mình sẽ kết nối được với nhiều bạn mới, với những người dân nồng hậu nơi mảnh đất ấy. Tôi chờ đợi để được trông thấy nụ cười mãn nguyện  của các bạn tình nguyện viên khi hoàn thành nhiệm vụ, những giọt mồ hôi nhỏ giọt rơi nhưng không làm tắt được tiếng cười. Và tôi nghĩ rằng, khi đến một vùng đất mới, sống với những người bạn mới, sinh hoạt với họ, ăn ngủ cùng họ, thì dù bạn có thực sự mở lòng hay miễn cưỡng thì bản thân cũng sẽ có những trải nghiệm đáng nhớ và thay đổi được chính mình. Tôi tin mình sẽ trưởng thành hơn, học hỏi nhiều hơn sau chuyến đi này.

Chẳng mong gì nhiều đâu, tôi cũng không đặt nặng giá trị của chuyến đi này như những người khác nghĩ rằng tình nguyện là một điều gì to tác và vĩ đại lắm. Tôi chỉ mong rằng, sau này, khi bất giác nhìn lại, sống mũi tôi sẽ cay cay khi nhớ về mùa hè năm 2017, có mùa hè xanh, có màu áo xanh và có cả những con người ấy.  Cảm xúc trong tôi thật khó tả, tất cả cảm xúc đó nằm trong những câu thơ về tuổi trẻ hai mươi đầy nhiệt huyết và sôi nỗi:

Hành trình tuổi hai mươi, chúng ta vẫn còn nhớ

Một đoạn đường chông gai, hiến dâng cho ngày nay

Hành trình tuổi hai mươi, qua núi cao sông dài

Từ mọi miền quê hương về đây chung bài ca”

                                                                 (Trích lời bài hát “Hành trình tuổi 20”)

Tôi chờ mùa hè xanh 2017…

Đoàn Thị Linh

Tagged under:

Leave a Reply